Khi yêu ai cũng muốncất
lên bản tình ca hy vọng, viên mãn và bất tận trong thế giới hạnh phúc, cònnhững
khi không được sống trong bầu khí quyển ấy thì sao, khi bạn thấy cô đơntrong
nỗi nhớ về một người thì sẽ ra sao? Liệu ngày mai trong một tương lai gần
bạn còn có cơ hội làm lại?
Vẫn là những bước chân âm thầm lặng lẽ, cô rảo
bước trên con phố có nhữngdải lá thu vàng rơi đã gắn với cô hai năm, vẫn
là riêng cô cô đơn lầm lũi đi về trên con đườngdài không ai bên
cạnh. Thu mình vào cảm giác đã chung sống với cô suốt quãng thờigian qua càng
thấy thấm thía cái lạnh của buổi chiều nơi xa. Thế là ngày Nguyêncủa cô rời xa
đã bẵng đi bốn năm, bốn năm cho một nỗi nhớ vẫn luôn cồn
cào vẫn luôncháy bỏng từng tế bào trong cô. Ngày nào cũng vậy như một thói quen
cứ đi làm vềcô lại ngồi bên chiếc máy tính của mình , vẫn là màn hình khô khốc
và vô cảm, vẫnlà khung chat vẫn là địa chỉ quen thuộc nhưng người
thì không thấy đâu.Nhâm nhi tách cà phê nóng trong tay, đầu óc cô như bị hút về
phía xa mờ dĩvãng, thế giới của những hoài niệm vẫn âm thầm nhói lên nỗi đau
như ngàn mũikim và vẫn còn đây những cánh hoa loa kèn trắng muốt của hạnh phúc
thuở nào. Miênman giữa hai dòng thực và ảo đó cô nhấnvào ních quen
thuộc, vẫn chỉ là một khoảngtrắng trước mặt cô, không ai trả lời.
Nguyên của cô có ngồi trước máy tính nhưthuở nào, anh quên cô thật rồi sao? Và
ngày nào câu hỏi đó cũng vang lên trongtâm trí cô.
Nhữngtrời kỷ niệm…
Ngày ấy cô và Nguyên tay trong tay hạnh phúc
giữa những con đường đôngđúc, nhộn nhịp của thành phố. Anh yêu thành phố và
cũng yêu cô, hạnh phúc luônbất tận trong anh, tưởng chừng thiếu cô một ngày
thôi anh đã không chịu nổi rồi.Anh thích cùng cô ngắm thành phố vào lúc hoàng
hôn trên tòa nhà cao nhất thànhphố. Anh chỉ tay về phía xa và hét lớn:
- Tình
yêu bé nhỏ của anh, yêu em rất nhiều.
Cô cười say sưatrong cảm giác hạnh phúc bên anh.
Đôi mắt sâu thẳm của cô nhìn anh như muốn ghinhớ tất cả những gì thuộc về anh
kể cả chiếc nốt ruồi nhỏ xíu trên cánh mũi bên trái phải để ý kỹ lắm
mới thấy được. Anhyêu nụ cười hồn nhiên, yêu ánh mắt xa xăm luôn lo nghĩ xa xôi
điều gì đó đếnchính anh cũng không thể đoán được. Cô nép vào cánh tay chắc nịch
đầy yêu thương của anh để được bảo vệ, che chởtrước giông bão cuộc
đời. Những ngày anhchở cô trên chiếc xe máy vội vã đi dưới cơn mưa
nặng hạt bất chợt, cô ôm chặtanh từ phía sau, người cô run lên vì lạnh:
- Em
lạnh à?
- Không,
em vẫn bình thường mà.
- Tay em
lạnh quá, chịu khó nhé sắp về đến nhà rồi.
Anh choàng tấm áo mỏng của mình lên
cô. Cô bùi ngùi ấm áp trong lạnh giá cơn mưa chiều. Cô thì thầm với anh:
- Cảm
giác này liệu có bao giờ mất không anh? Em rất sợ.
- Không
bao giờ đâu em, hãy ôm chặt lấy anh anh sẽ truyền hơi ấmcho em.
Cơn mưa lạnh làm côlịm đi trong vòng tay và hơi
ấm của anh. Cô co rúm người như chú mèo nhỏ trongchiếc chăn ấm. Anh xoa xoa
bàn tay ấm củamình vào đôi tay bé nhỏ của cô và mỉm cười. Ôm cô vào lòng anh
nghĩ mình sinhra là để che chở cho một người bé nhỏ như cô.
Đêm ấy trời trở lạnh…
Cứ thế cô và anh quấnquýt bên nhau đi qua những
vui buồn giận hờn và mưa nắng của cuộc đời. Cô thầmcảm ơn thượng để đã dành cho
cô một món quà ý nghĩa và quý giá nhất – đó chính là anh. Nhiều khi cô tự
cười mộtmình khi nghĩ đến cái mặt nhăn nhó làm trò của anh, nghĩ đến những câu
chuyệncười anh kể khi cô ốm, nghĩ đến cái dáng cao cao tội nghiệp của anh khi
đợi côsuốt đêm ngoài cổng, thương anh lắm muốn chạy xuống ôm anh nhưng tính trẻ
convà lòng tự ái trong cô lại không cho cô làm vậy và cứ như thế cô nhìn anh từ
cửasổ suốt đêm… Hạnh phúc là ngay cả khi giận hờn người ta vẫn luôn nghĩ đến
nhau,giận để yêu nhau hơn để hiểu nhau nhiều hơn.
Một ngày cuối thu, những cơn mưa chỉ
đủ ướt áo thôinhưng cũng làm tê dại trong tâm hồn. Anh hẹn cô nơi quán
cà phê quen thuộc: “Chiều nay mình gặpnhau nhé! Anh đợi em ở quán cà phê HẸN”.
Tí tách những giọt cà phê đen sóng
sánh trong hơi sữa cùng bảnnhạc “ Everyday I love you” , không
giantrầm lắng nhưng ấm áp đối lập với cơn mưa ngoài kia. Cô nhoẻn cười nhìn
anh, nụcười ngây thơ xua đi giá băng vẫn còn lẫn những giọt nước trên đôi môi
đỏ mọng.
An Anh đến lâu
chưa? Em bị kẹt xe.
- Anh
vừa đến thôi.
Cô nhận ra nét khác thường trên khuôn
mặt anh, ánh mắt không hồ hởi biết cười mỗi khi nhìn thấy cô mà buồn sâu lắng.
Cô muốn hỏi nhưng dường như có dòng cảm xúc bất chợt nào đó ngăn cô lại…
- Anh
sắp phải đi xa em ạ.
Giọng anh buồn trầmlặng.
- Anh
đi đâu? Đừng đùa em nha. Cô vồn vã hỏi như sợ anh sẽ biếnmất trong cô ngay lúc
này.
- Gia
đình muốn anh sang đó , nhà anh gặp chuyện.
- Bao
giờ anh sẽ trở lại.
- Anh
cũng không biết .
Không gian đặc quánh và cô thì chết lặng. Đôi môi
cô mấp máy không thành lời. Cái lạnh của cơn mưa ngoài kia như ngấm vào bàn tay
cô, trái tim cô này khi nghe anh nói vậy. Phải làm sao khi cô không có anh bên
cạnh trong những chuỗi ngày tiếp theo. Cô làm sao quen được cảm giác khi thiếu
bàn tay anh, hơi thở anh… Lặng ngắt! Tất cả như làm cô co lại trong
nỗi buồn chia ly. Cô chết lặng . Anh buồn bã .
Ngày cô và Nguyênchia tay, cô muốn nói nhiều
điều với anh lắm, những điều anh chưa được nghe baogiờ nhưng cổ họng cứ đắng
ngắt không thành lời . Chiều mùa thu, thành phố xa vắng,cô ngậm ngùi nắm tay
anh lần cuối trên con đường xao xác lá mùa thu bay vội vã.
Anh vuốt nhẹ tóc cô, vẫn tiếng nói quen thuộc:
- Những
người có duyên sẽ trở về bên nhau dù có phải chia tayhay ra đi bao nhiêu lần ,
em hiểu không ?
Em sẽ chờ anh trở về.Nhất định anh phải trở về!
Thế đấy anh rời xa cô mang theo lời hứa sẽ quay
trở lại nhưng biết bao giờ, bao giờ mới được lần nữa nắm tay anh trên con đường
có lá mùa thu rụng đầy và trong quán cà phê HẸN quen thuộc?
Chờ đợi, cô biết mình phải chờ đợi dù thời gian
có vô tình dù cô có hóa đá nhưng trái tim cô vẫn ấm nóng tình yêu cô dành cho
anh. Ngày ngày cô mong thời gian trôi thật nhanh đểsau công việc cô lại về bên
chiếc máy tính quen thuộc được nhìn thấy anh đượcnghe giọng anh dù khoảng cách
là quá xa và cô không thể chạm tới anh. Những tinnhắn yêu thương và cả những
giọt nước mắt vẫn từng đêm đi vào giấc ngủ của cô.
Khi đang chờ đợi ai đó trong niềm mong mỏi rồi
bỗng xa, xa mãi xa dường như cả thế giới sụp đổ , đi tìm câu trả lời cho riêng
mình chỉ mình cô hỏi rồi vẫn là dấu chấm lặng thầm không lời giải đáp. Cô chờ
anh hàng tiếng đồng hồ, chờ cả đêm vẫn thấy ních anh im lìm .
“ Anh đang bận à?Em đang chờ anh, đợi anh gần
hết đêm rồi”
“ Anh vẫn bận à? Dạonày anh khỏe không? Em vẫn
đợi anh hàng đêm”.
“ Anh à, chậu hoaloa kèn anh tặng em giờ
đã ra hoa, em sẽgửi hình cho anh. Em vẫn đang chờ anh”
…
Liên tiếp là những tin nhắn gửi đi, không một lời
đáp lại.Hòm mail vẫn im lìm không có tin gì mới.Cô lo
lắng, gọi điện nhưng số điện thoại đã không liên lạc được. Không biết anh có
chuyện gì, cô không thể đến bên anh , không thể có đôi cánh bay đến cạnh anh…Cô
tuyệt vọng với những dòng nước mắt lăn dài giữa đêm lạnh khô
khốc.
Thói quen chờ anh mỗi tối, gửi những dòng tin
nhắn và những bức mail cô vẫn làm đều đặn. Cô nhận ra mình đã yêu anh quá nhiều.
Cô vẫn âm thầm bước một mình trên con đường xưa mỗi độ thu sang, làm sao hiểu
hết cảm giác nhìn người khác tay trong tay còn mình lại lẻ loi dù vẫn đang yêu
đấy chứ. Mỗi lần sinh nhật anh cô lại ngồi một mình trong quán cà phê Hẹn gọi
cho mình hai tách cà phê quen thuộc và bản nhạc anh thích. Cô như thấy anh đang
ngồi đối diện với mình, đôi mắt trầm buồn nhìn những sợi tóc mai đang bay trên
khuôn mặt trái xoan của cô. Cô cứ như vậy, một mình đi dạo với những kỷ niệm
riêng mình biết riêng mình hay. Bạn bè đã có gia đình cả còn cô vẫn lẻ bóng vẫn
đợi ngày anh trở về…
Từ ngày sang Mỹ, tôi gặp vô vàn khó
khăn, công việc bộn bề vì ba tôi ốm nặng nhưng tôi vẫn
dành thời gian bên nói chuyện với em .Tình yêu nơi em tôi vẫn cảm nhận mỗi
ngày, tôi yêu và thương em nhiều hơn. Tôi cố gắng sắp xếp tất cả cho ổn
thỏa để mau được trở về nhưng công ty ngày càng khó khan không như tôi tưởng
tượng, một mình tôi phải gánh vác tất cả. Tôi đau đầu cho những dự án, phương án
cứu công ty thoát khỏi phá sản. Thời gian tôi dành cho em không nhiều nữa, tôi
biết mình có lỗi và đang rời xa em nhưng cuộc sống công việc cứ cuốn tôi đi.
Ngày ba rời xa gia đình mãi mãi , tôi hiểu trách nhiệm của mình với
công ty với biết bao con người đang cần tôi vực dậy những gì đã mất.Tôi bù đầu,
lao vào công việc, lòng tôi vẫn nhớ đến em, vẫn gọi tên em trong mỗi giấc mơ. Sự
ám ảnh đó khiến tôi bị dằn vặt, luẩn quẩn trong mớ suy nghĩ, tôi không muốn em
phải khổ vì tôi thêm nữa, chờ đợi một người không biết bao giờ mới trở lại … Tôi
phải để em ra đi. Và như vậy quyết tâm không liên lạc với em dù lòng tôi rất
đau…
Cô chuyển công tác đến Quảng Ninh. Nơi cô ở là
vùng đất mỏ. Cô ra đi để muốn quên Nguyên và những kỷ niệm về anh. Cô muốn để
tâm hồn mình thanh thản hơn nhưng cô hiểu hơn ai hết con tim cô luôn
nghĩ về anh- mối tình đầu đầy hạnh phúc và nước mắt. Cô
làm quản lý cho một công ty ở đây.Công việc bận rộn nhưng cô vẫn dành thời gian
theo đuổi đam mê của mình là viết báo. Cô ở gần nơi có nhiều người dân ngụ cư,
những cuộc đời phải lo kiếm ăn từng ngày để cảm thấy con tàu cuộc
sống đang lăn bánh nhanh hơn. Có thể cô đang trốn chạy quá khứ nhưng thói quen
ngồi trước màn hình hàng giờ thậm chí trắng đêm vẫn vậy không mất đi theo thời
gian. Vẫn không một dòng hồi âm từ Nguyên …. Thời gian vẫn trôi…
Hôm nay lại thóiquen cũ, cô bật máy tính và vô
tình thấy dòng tin nhắn, cô không tin vào mắtmình nữa, chính là Nguyên rồi. Cô như
rụng rời chân tay khi đọc những dòng anhgửi cho cô.
“ Trúc à, anh sẽkhông
trở về bên em nữa. Anh sắp tổ chứcđám cưới. Anh đã không giữ lờihứa
với em. Anh xin lỗi. Cầu chúc em hạnh phúc và quên anh đi.”\
Nghẹt thở là cảm giác cô cảm thấy lúc này, hai
hàng nước mắt lăn dài trên gò má đang lạnh đi của cô. Anh cầu chúc cô hạnh phúc
khi hạnh phúc của cô chính là anh cơ mà. Anh nói anh sẽ cưới người con gái khác
à, sao anh không nói sớm sao anh bắt cô giam trái tim mình trong nỗi chờ vô
vọng. Sao suốt thời gian qua anh không liên lạc với cô để cô khóc đến đỏ mắt rồi
không một lời anh nói anh có người khác. Hạnh phúc trước đây cô có với anh là
gì, nó là ảo chăng … Bao câu hỏi, bao xúc cảm cứ ứa lên trong cô nó chan hòa
thành những dòng lệ. Hụt hẫng cho một tình yêu mà cô đã hy vọng, đợi chờ mòn
mỏi, giờ chỉ là một dòng tin nhắn như lưỡi dao cứa vào trái tim cô. Vùng chạy ra
khỏi nhà cô cũng không biết mình đi đâu nữa , giữa dòng người xa lạ đang nhanh
chân về với tổ ấm cô thấy mình lạc lõng đến vôc ùng. Dừng chân bên quán nhỏ ven
đường lảo đảo bước vào cô gọi cho mình một chai rượu, cô muốn quên đi thực tại
phũ phàng và quá khứ ảo ảnh kia, cô muốn quên hết những gì thuộc về anh về cô,
trong vô thức cô đã nghĩ đây là cách tốt nhất cô có thể…
“Vòng tay cố níu 1người , chắc ra đi không quay
lại
Vòng tay cố siết chặtanh, dẫu biết rằng chỉ là
thế thôi
Tình anh đã hết thậtrồi, đã không như em mong
đợi
Đành chìm vào giấcngủ sâu, để trôi về trong giấc
mơ hôm nào
Anh ơi em còn gì,anh ơi em còn gì
Tình yêu trong em mệtnhoài, từ khi anh muốn ra
đi
Hạnh phúc xưa đâu rồi?Nguyện ước xưa đâu rồi?
Chẳng lẽ anh nỡđành lòng buông xuôi hết
Vậy trách em vôtình, làm dở dang duyên mình
Vậy trách em đây nhẹlòng anh bước
đi…”
Trời chiều tĩnh lặng. Phía xa chân trời là những
quầng đỏ rực. Nắng cuối ngày đã tắt trở nên mong manh, yếu ớt như muốn thu mình
vào vạn vật.Hoàng hôn xa xa đầy bụi bặm còn vướng trên áo và trong
đôi mắt sâu thẳm như đại dương ngoài kia của Minh. Phố nhỏ đã lên đèn mà gọi là
phố nhỏ thì cũng chẳng phải bởi đây chỉ là một bến nhỏ ven biển với toàn dân ngụ
cư, ai đó đã đặt tên bến DO.
Không phải ngày hôm nay mà chiều nào cũng vậy cứ
vào lúc này anh lại về qua đây. Hôm nào cũng thế mọi âm thanh quen thuộc lại
vang lên bên đôi tai anh, tiếng trẻ con khóc, tiếng mẹ gọi con về ăn cơm, tiếng
qua lại lấy hàng của mấy nhà đò, tiếng người bán hàng…cuộc sống cứ chảy trôi
như vậy lâu lắm rồi mà hôm nay anh mới đứng sững người trong giây
lát để lắng nghe để cảm nhận tiếng đời đang gõ cửa ngay bên mình. Kể cũng lạ
sống ngay trong cái giản đơn mà người ta quên mất những thứ giản đơn đó để rồi
chỉ là bất chợt bắt gặp thôi sẽ thấy nó mới lạ nhường nào. Kiếp những người
ngụ cư như anh đã ăn đời ở kiếp nơi đây nên coi bến Do này là nhà rồi. Minh thở
nhẹ rồi bước vào quán nước gọi cho mình một chén trà để sưởi ấm cái lạnh đang
muốn đông cứng chân tay.
- Làm
về rồi hở chú? Hôm nay thế nào?
- Như
mọi khi thôi bác.
Xoa xoa bàn tay quanh chén nước nóng mắt hắn nhìn
quanh mọi thứ , thả nhẹ cơ thể để cảm nhận dư âm của cái bến đã gắn bó với hắn
gần hai chục năm nay , cũng toàn là dân mỏ đi làm thay ca ghé
vào uống nước, ăn bún sùm sụp rồi lại đi.Xa xa là một cô gái đang ngồi một mình
cô ta đang uống rượu có vẻ mơ màng vàhình như đã say, “con gái thời nay là thế,
buồn một tý là tìm đến rượu giải sầu”,anh lắc đầu lẩm bẩm.
Hơi men chuếnh choáng cô mơ hồ… Thoạt thấy bóng
ai bước ngang qua, cô đưa tay níu lấy nhưng không được…
Tỉnh dậy cô thấy mình nằm trên một chiếc giường
được trải chăn chiếu sạch sẽ mang mùi hương quế rất riêng. Đầu óc cô vẫn còn
đau, miệng đắng ngắt cô với tay lấy cốc nước trên bàn chợt có một bàn tay khác
đã cầm lấy rồi đưa ra trước mặt cô. Cô tròn mắt nhìn anh không thốt thành lời:
- Tại
sao anh ở đây? Tại sao anh ở nhà tôi.
- Cô
vẫn chưa tỉnh hẳn rượu à? Đây là nhà tôi không phải nhàcô. Minh lắc đầu mỉm
cười vì đây là lần đầu anh gặp cô gái kỳ quặc như vậy.
- Vậy
anh là ai?
- Câu
này tôi hỏi cô mới đúng. Sao cô uống rượu say rồi cứ bámlấy tôi
Cô nhìn anh khôngchớp mắt , cô vẫn còn ong đầu
chưa hiểu chuyện gì xảy ra. Minh nhẹ nhàng ngồixuống bên cô kể cho cô nghe …
Cô uống say ở quánrượu rồi thấy anh đi qua, cô
khóc lóc nói toàn điều nhảm nhí, cứ gọi tênNguyên. Anh đã cố dứt tay cô ra
nhưng cô không chịu cứ ôm chặt lấy anh từ đằngsau. Mọi người đứng chung quanh
xúm lại bảo anh là đồ vô tâm để bạn gái buồn đếnsay xỉn mà lại cứ chối đẩy cô
gái ra. Anh cố giải thích nhưng mọi người không đểanh đi. Anh đành cõng cô về
nhà tôi vì cô không mang theo điện thoại nên khôngbiết gọi cho ai , cô còn nôn
hết ra người anh.
- Nếu
cô không tin thì vẫn còn áo chưa giặt trong kia kìa.
Nghe anh ta nói vậycô chỉ biết ngồi im.
- Tôi
nhớ tôi đâu đầu rồi cứ bám chặt lấy anh. Tôi được ai đó cõng trên
lưng cái cảm giác đó lâu rồi tôi mớicó. Xin lỗi vì đã làm liên lụy đến anh
Lảo đảo đứng dậy,cô bước đi.
- Cô
định đi đâu đấy?
- Tôi
đi về.
- Nhà
cô ở đâu. Đêm khuya rồi đi một mình nguy hiểm lắm.
- Kệ
tôi.
- Cô
thật khó hiểu và bướng bỉnh đấy. Minh hơi to tiếng.
Nước mắt cô tuôn trào không sao kìm được, đã bao
lâu rồi cô mới tìm lạiđược những cảm giác này nhưng không phải từ Nguyên mà từ
một người xa lạ. Cókhi nào cô dùng rượu để giải sầu đâu thế mà hôm nay cô lại
uống rượu, uống đểsay để quên đi hết nhưng càng uống càng tỉnh, càng cố quên
lại càng nhớ. Đôi mắtbuồn sâu thẳm của cô nhìn xoáy sâu vào đôi mắt Minh. Anh
đứng đó với cảm giác lạlùng vô cùng. Người con gái kia anh gặp thật tình cờ và
cũng gây những bất ngờđặc biệt với anh. Đôi mắt buồn mênh mang như biển về đêm
cứ cuốn lấy suy nghĩtrong anh về những gì cô ấy đã trải qua suốt những năm
tháng qua. Anh nhìn cô.Cô nhìn anh. Thời gian như dừng lại … Họ chết lặng trong
nhau với những suynghĩ riêng mình và lời lý giải về người kia…
Như cái duyên của số phận, anh gặp lại cô ngay
tại cổng cơ quan mà họ vốnlàm chung nhưng trước đó cả anh và cô
đềukhông hề hay biết.
- Tôi
vẫn còn chiếc áo cô nôn ra chưa giặt đâu. Anh tinh nghịchcười với cô.
Cô cúi đầu mỉm cười.Một nụ cười khe khẽ như làn
nắng bình minh ngày mới.
- Cô
phải trả ơn tôi đã cứu giúp cô đêm uống rượu say đấy. Aiđời con gái lại uống
rượu một mình giữa nơi xa lạ như vậy.
- Tôi
sẽ trả ơn anh bằng một ngày đi chơi cùng tôi, đượckhông?
- Thế
mới có lý chứ.
Ngày cuối tuần anhđợi cô ở bến Do. Cô đến lếch
thếch trên tay những món quà.
- Hôm
nay đi chơi mà, cô mang những thứ này đi đâu vậy?
- Chúng
ta sẽ cùng đến thăm những em bé mồ côi sống lưu lạc ởđây. Tôi đã quen với các
em đó từ ngàytôi chuyển đến đây. Chúng rất đáng yêu và cả đang
thương nữa.
- Tôi…
Anh lặng im một hồi.Chạnh lòng anh nghĩ đến
mình, anh cũng là đứa trẻ lưu lạc đến đây…
- Đi
thôi. Giúp tôi nào !
Nhìn theo dáng ngườinhỏ bé đang đi trước anh,
anh mỉm cười, một nụ cười trìu mến.
Thấy tiếng cô gọi từcổng, lũ trẻ ào ra
- Chị
Trúc! Chị Trúc! Em chào chị!
- Uh.
Chị chào mấy đứa , chị đem quà trung thu đến cho các emđây.
Lũ trẻ ríu rít chianhau quà. Cô cười thật tươi
nhìn tất cả bằng ánh mắt ấm áp. Minh nhìn cô anh thấycô thật phúc hậu, đây là
lần đầu tiên anh cùng một người khác làm công việcnày. Anh nghĩ đến tuổi thơ
đầy tủi cực của mình cũng như những đứa trẻ bến Donhưng chưa bao giờ anh được
nhận quà từ ai cả. Anh lớn lên giữa một tuổi thơ cô đơn và nhọc nhằn. Cô
đưa mắt sang nhìnanh, anh vẫn đứng sững người ra nhìn cô say sưa và chưa bước
ra khỏi dòng suynghĩ . Cô bắt gặp ánh mắt của anh , ngại ngùng cô quay đi…
- Cô
chẳng giống cô lúc say nhỉ?
- Sao
anh nói vậy?
- Thì
cô có một trái tim nhân hậu, một con người khác không giốnglúc say, thế thôi.
- Tôi
sẽ không để anh nhìn thấy con người tôi say một lần nữađâu, thật mất mặt quá!
- Cô
chắc chắn chứ?
- Chắc
chắn!
Anh nhìn cô cả haicùng cười vang. Dường như
những chuyến đi thăm bọn trẻ những lần nói chuyện đãgiúp anh không còn cô đơn
nơi đất mỏ này nữa, cảm giác anh là kẻ không gia đình đã biến mất trong
anh mỗi khi anh chiasẻ với cô về cuộc sống. Còn cô, cô để cho công việc, cho
những đứa trẻ tội nghiệpvà những buổi nói chuyện cùng anh cuốn cô khỏi quá khứ
đang âm thầm như những đốmlửa đang nguội dần trong cô.
Dòng thời gian vẫnđi
qua…
Cô vẫn là cô, vẫn lặnglẽ sống với những
kỷ niệm của ngày xưa,vẫn thói quen bật máy tính nhưng không phải ngồi chờ một
cái ních sáng. Minh vẫnđi bên cạnh cô hàng ngày, vẫn chờ cô cổng cơ quan cô
làm, chở cô đi ngắm biểnvào hoàng hôn hay cùng cô yêu thương giúp đỡ những đứa
trẻ tội nghiệp nơi bến Do.
Từ khi nào em đã cho tôi thấy cuộc sống không
phải chỉ là khép kín riêngbản thân mình. Tôi lớn lên ở một nơi nào đó đến chính
tôi cũng không thể nhớ rồi trôi dạt đến bến Do, nơi đây không
người quen,cuộc sống là ngày ngày đi làm mỏ tối về lang thang dạo biển một
mình. Những lúc đó cảm giác cô đơn đã làm bạn vớitôi đến nỗi tôi
dầnchai lỳ với nó. Em đến khiến cho tôi biết xung quanh tôi cònrất nhiều tâm
hồn đồng cảm và nhiều cảnh ngộ cũng như tôi cần tôi sẻ chia. Ngàytôi gặp em ,
tôi đọc được nỗi buồn trong mắt em, biết được người con trai đãlàm trái tim em
đau trong từng giọt nước mắt, tôi muốn đến bên em để lau khô những
giọt nước mắt ấy. Hạnh phúckhông dễ mà có, nó là những kỉ niệm, thử thách mà
thời gian tạo ra. Hạnh phúclà hiểu là chờ đợi…
Một ngày thu, cô dạo bước bênanh. Họ
cùng nhìn ra phía biển xa. Biển mùa thu trong xanh, sâu thẳm với nhữngvạt nắng
lung linh đang xô nhau trên đầu ngọn sóng. Từng cánh hải âu chao
liệng hát khúc hát củabiển. Anh nhìn cô, cô nhìn biển, những sợitóc
mai bay bay trong gió, thân hình mảnh dẻ cần được anh che chở bảo vệ biết
bao. Từ lúc nào không hay Minh đã muốnche chở cho người con gái nhỏ bé tội
nghiệp đó. Anh muốn cúi xuống thổi vào vếtthương đang chảy máu âm ỉ trong cô,
muốn vết thương kia mau lành. Anh muốn kéo cô ra khỏi kí ức
đauthương ấy.
Cuộc sống được tạo lên bởi những thói quen, anh
biết từ bỏ chúng thậtkhó nhưng anh muốn cô thay đổi nhữngthói quen
đã ám ảnh và làm cô đau. Ngày nào anh cũng đến với bông hồng trêntay. Anh biết
cô thích hoa loa kèn nhưng nó chỉ chạm vào vết bỏng rát trong cônên anh muốn
thay bằng hoa hồng đỏ cũng như phải rớm máu rồi sẽ thấy hạnh phúc.Anh biết cô
thích những cơn mưa lạnh nên anh thường cùng cô đi bộ dưới cái nắngvàng hanh.
Thay đổi một thói quen thật khó nhưng nếu bằng cả tấm lòng thì mọiđiều sẽ thay
đổi được. Thay đổi một trái tim còn khó hơn tất cả nhưng lấy tìnhyêu lấp đầy
khoảng trống lấp đầy nỗi đau thì hạnh phúc sẽ mỉm cười. Trước biển anhcầm tay
cô:
- Hãy
tựa vào vai anh và cất quá khứ phiền muộn kia đi nhé!
- Kí
ức trong em là những thói quen , nếu chúng không thể xóa nhòa thì
sao?
- Tình
yêu cũng như một thói quen được lặp lại nhiều lần, nó sẽtạo thành những kỷ
niệm. Những thói quen tốt em nên giữ lại trong góc sâu tráitim , và hãy tạo
thêm những thói quen mới để lấp đi những giờ phút buồn đau.
Cô nhìn biến rồinhìn anh mỉm cười. Họ
nhìn vào đáy sâutrong mắt nhau. Khi cuộc sống lấy đi của con người ta một tình
yêu thì cũng cómột tình yêu khác nở hoa… Thế đấy như một định mệnh của số phận,
cuộc đời đãđem hai con người cô đơn đi cạnh nhau như lẽ thường tình mà nó vốn
vậy. Có nhữngcuộc chia ly không bao giờ gặp lại cũngbởi hết duyên,
duyên cũ mất đi thì duyên mới lại đem đến một hạnh phúc mới vớisự đồng cảm từ
đáy sâu tâm hồn.
Bình minh rực nắng trên bến Do. Cuộc sống vẫn
vậy, con người cũng vẫn vậy,vẫn chạy theo từng tích tắc của chiếc đồng hồ cuộc
sống vì mưu sinh. Cô vẫn đi làm, cô không còn thói quen ngồi chết
lặngnhìn màn hình nữa mà cô ngắm hoàng hôn trên biển. Hoàng hôn đỏ rực với
nhữngcon sóng ngàn năm xô tới bờ rồi tan ra thành trăm bong bóng, nỗi
đau trong một cuộc tình đã qua nhưng rồisẽ lại được bù đắp bằng một tình yêu
mới. Minh đến với đóa hoa hồng trên tay đặt một nụ hôn lên trán cô.
Họ cùng ngắm hoàng hôn đang mỉm cười đi vào bóng tốicủa đêm…
Chuyển thể từ truyệnngắn
Như một thói quen của Cua Đá
Đọc thêm...








