Ngân đi du học, hai năm trời. Để lại ở nhà một đám bạn thân
bơ vơ và một tên bạn trai cũng bơ vơ nốt. Tiễn Ngân ra sân bay có tui, Khiêm và
một đám dân tình tổ 2 cực nhí nhố. Đứa cười, đứa rơm rớm nước mắt. Duy chỉ có
mình Khiêm là im lặng, đứa nào chả hiều là “Chẹp, người ta đang nhớ nhau í mà.”
Lúc máy bay cất cánh, Hưng mập còn vỗ vỗ vai Khiêm, thông cảm “Nếu… khóc được
thì cứ khóc đi. Cố nhịn làm gì!” Hằng múp cười hi hi “Dào, đi một tí rồi lại
về. Còn điện thoại, e-mail nữa chi? Tụi ông cứ làm như nó đi là đi luôn í.”
Cả đám rời sân bay, lục đục dắt nhau đi ăn. Lúc về, Khiêm
chở tui chầm chậm, giọng nhẹ tênh:
– Buồn không?
Tui gật đầu, thở hắt ra:
– Ừ. Buồn chết đi được.
Tới khúc quẹo vô con hẻm nhỏ, Khiêm dừng hẳn xe. Nắng xuyên
qua đám ti-gôn lấp lánh. Hai đứa thả bộ. Bất giác, Khiêm quay sang tui, ngập
ngừng:
– Hy vọng sẽ có một boy may mắn nào đó ở bên cạnh Ngân những
ngày tới. Ngân cứng cỏi vậy, nhưng thế nào chẳng có lúc buồn, Vy nhỉ!
“Chuông reo vào lớp, cả đám nháo nhào xô nhau về chỗ ngồi.
Không một ai kịp để ý tới vẻ mặt lúng túng không-thể-chối-cãi được của Khiêm,
trừ tui, cái đứa đã hứa hẹn với Ngân sẽ “canh chừng” Khiêm giúp cô nàng..”
Tui trố mắt, im như thóc. Không phải chỉ mới tối hôm qua,
Ngân còn dặn dò tui phải ở nhà để “trông nom” Khiêm cho cẩn thận sao? Thế này
nghĩa là thế nào?
***
Một tuần trôi qua kể từ ngày vắng Ngân – con bạn thân lúc
nào cũng líu la líu lo như chim chích. Tan học, cả đám kiếm cớ ở lại chờ hết…
kẹt xe để cùng nhau lang thang đâu đó. Bốn cái miệng chụm lại làm xôn xao cả
một góc phòng. Tới khi tiếng chổi loẹt quẹt của cô lao công vọng lên từ tầng
trệt, cả đám mới líu ríu dắt nhau ra về.
Dạo này tui hay nhận được tin nhắn của Khiêm. Sẽ chẳng có gì
lạ nếu như tin nhắn đó không tới vào lúc… nửa đêm hay tờ mờ sáng. Khiêm bị mất
ngủ. Bằng chứng là lúc tui invi để chat với Ngân thì nick của Khiêm luôn sáng.
Và bao giờ cũng vậy, khi tui chuẩn bị sign out thì lại nhận được tin nhắn
offline của Khiêm. Khiêm nói Khiêm vừa chat với Ngân. Cả hai đều rất ổn. Chỉ có
điều là không hiểu tại sao dạo này Khiêm hay bị mất ngủ thôi. Tui tắt máy,
mobile chợt rung lên. Tin nhắn của Khiêm “Vy. Sang mai nho nha may goi Khiem
day di hoc nhe. Nho do.” Tui bật cười.
***
– Êu! Tin nổi không? Thằng Khiêm sẽ có người iêu đó. Nghe
cho kĩ nè: trắc nghiệm tháng 9, cung Thiên Bình “Bạn sẽ tìm được một nửa của
mình. Một tháng ngập tràn cảm xúc”. He he he…
Hưng mập rú lên và dứ dứ tờ báo vô sát mũi tui. Tui nhăn
mặt, đẩy ra:
– Hâm! Để tối nay tui về báo tin cho con Ngân nó… mừng, nhá?
Hằng múp đẩy gọng kính, nhìn Khiêm tò mò “Ông chuẩn bị iêu
ai thế? Khai mau! Ôi Ngân ơi là Ngân. Tao xin tạ lỗi vì đã không trông nom
được… chồng mày.
Cả đám đập bàn, cười rú lên. Hưng mập gật gù:
Chuông reo vào lớp, cả đám nháo nhào xô nhau về chỗ ngồi.
Không một ai kịp để ý tới vẻ mặt lúng túng không-thể-chối-cãi được của Khiêm,
trừ tui, cái đứa đã hứa hẹn với Ngân sẽ “canh chừng” Khiêm giúp cô nàng.
***
Cuối tuần, Khiêm rủ tui đi lang thang. Những phi vụ “đi lang
thang” ngày trước thường có ba người: tui chở Ngân chạy xe song song với Khiêm.
Còn bây giờ, khi Ngân tạm thời vắng mặt, tui vẫn không tập được thói quen “leo
đại lên xe Khiêm ngồi cho đỡ tốn xăng” mặc cho Khiêm nhiệt tình đề nghị. Tụi
tui chạy xe vòng vòng qua nhà thờ Đức Bà. Hai đứa gửi xe rồi ngồi bệt xuống bậc
thềm ngay sát chân tượng Đức Mẹ. Khiêm duỗi thẳng chân, dựa lưng và lôi Ipod ra
để hai đứa nghe chung.
– Lần này thì không phải tranh giành nhau rồi ngồi ước giá
như có 3 cái tai phone để nghe cho đều nhé! – Khiêm gắn một tai phone cho tui,
cười nhẹ.
– Nhớ Ngân à?
– Không hẳn.
– Xạo! – Tui trề môi. Và bỗng thấy mình im lặng.
***
Tuy ở cách nhau hai giờ bay, nhưng ngày nào tui và Ngân cũng
tranh thủ chat chit hoặc nhắn tin offline cho nhau. Nhờ thế, tui mới biết dạo
này Khiêm rất ít liên lạc với Ngân. “Hình như Khiêm bận.”, Ngân nói. “Tên ấy mà
bận gì. Có mà bận ngồi không cả ngày để… nhớ mày í.”, tui trấn an.
Nhưng Ngân đúng, dạo này Khiêm rất lạ. Cậu ấy gần như “biến
mất”: không nhắn tin, không đi lang thang, không tụ tập ăn uống, không chuyện
trò và đặc biệt là không hề đề cập tới nhân vật cực kì quan trọng nhưng tạm
thời vắng mặt, là Ngân.
“Cảm giác chạy trốn chẳng dễ chịu tẹo nào, nhất là khi tui
đang là kẻ thứ ba ngay trong chuyện tình cảm của hai đứa bạn thân…”
Tối, tui nhắn tin cho Khiêm, hỏi thẳng “Đang yêu?”. Mobile
của tui rung lên. Tin nhắn trả lời của Khiêm “Chính xác”. Tui sững sờ, vội vàng
nhắn lại “Không phải Ngân?”. “Uhm”. Hai má tui nóng bừng. Bấm số máy quen
thuộc, giọng tui lạc đi “Là ai? Ai?”. “Là Vy” – Khiêm thì thào rồi tắt máy. Là
tôi?
***
Điểm phẩy học kì I xuống dốc thê thảm. Tui lại vừa mới rớt
khỏi danh sách đội tuyển đi thi học sinh giỏi Hóa. Tiết sinh hoạt, tui trình
đơn xin thôi chức lớp trưởng không lý do. Tui bắt đầu ít nói hơn. Và nụ cười
bỗng trở thành một món quà xa xỉ
Tụi Hưng mập, Hằng múp tò mò nhìn tui như nhìn một vật thể
lạ. Có vẻ như tụi nó đang tập cách làm quen với một cựu-lớp-trưởng mới: không
ồn ào, muốn được “bình yên” và không chia sẻ. Giờ ra chơi, Hưng mập từ đâu chạy
ào vô lớp, huơ huơ ổ bánh mì ốp-la ngay trước mặt tui, la lớn: “Ăn không? Không
ăn. Tui ăn, nghen?” Hằng múp khều khều tui: “Nghe đồn là mày đang… iêu, hả?”
“Ai đồn?”, tui nhảy dựng lên. “Thì… tụi tao đồn chứ ai. He he he…” Cả đám lại
phá lên cười.
Cảm giác trống rỗng không biết tới từ khi nào. Đã một tuần
nay tui không lên net, không liên lạc với cả Ngân và Khiêm. Cảm giác chạy trốn
chẳng dễ chịu tẹo nào, nhất là khi tui đang là kẻ thứ ba ngay trong chuyện tình
cảm của hai đứa bạn thân.
Rồi tui cũng đành mở máy rồi lụi cụi ngồi gửi tin nhắn
offline cho Ngân. Tôi nói với Ngân mọi chuyện bên này vẫn ổn. Tui ổn. Lớp ổn.
Và Khiêm cũng ổn. Vài phút sau, Ngân reply “Tao biết từ lâu rồi. Bởi thế nên
tao mới nhờ mày gần gũi Khiem giùm tao đó. Tao muốn đề chính Khiêm nói với mày.
Động viên tên ấy mãi hắn mới dám tỏ tình đó…” Đúng lúc đó, mobile
của tui rung lên. Tin nhắn của Khiêm “Khiêm đã nói hết mọi chuyện với Ngân.
Không phải lỗi của Vy. Chỉ là tình cảm của Khiêm đã thay đổi. Đừng suy nghĩ
nặng nề quá nhé!”
***
Đừng suy nghĩ nặng nề quá ư?
***
Tan học, tui chạy thiệt lẹ ra khỏi lớp để tránh ánh nhìn của
Khiêm. Khiêm không chạy theo, nhưng đám bạn ồn ào thì không tha. Hưng mập chặn
tui ngay ở cửa, hất hàm “Đi đâu?
Chiều nay nhóm họp. Tui có nhiệm vụ không được
phép để lọt bất cứ tên nào.” Hằng múp kéo tuột tui đi, nói chanh chách:
– Đi ăn. Mày có nhiệm vụ phải giải thích cho tụi tao lý do
tại sao dạo này mày học hành sa sút. Con Ngân ở bên kia mới gọi điện về…
Hưng mập có nhiệm vụ tháp tùng Khiêm. Tui cứ lếch thếch đi
theo sau hệt như một cái máy. Quán ăn quen thuộc. Mái vòm của nhà thờ Đức Bà và
khóm hoa hướng dương cũng quen thuộc. Ừ nhỉ? Đã lâu lắm rồi cả nhóm chưa đi
chơi. Kể từ ngày vắng Ngân, mà không, chính xác là kể từ ngày cuộc sống “vô tư”
của tui bị đảo lộn.
Hằng múp gọi món. Khiêm bấm máy gọi điện cho Ngân, giọng vui
vui “Cả đám đang đi ăn đây này. Thèm không? Ừ. Khoẻ hết í mà. Rồi, vụ Vy đang
học hành sa sút hứa sẽ… đào tạo lại. Yên tâm!”
“Tôi thầm cảm ơn Ngân và cảm ơn Khiêm, cả Hằng và Hưng nữa,
cũng cảm ơn chính mình. Bởi chúng tôi đã yêu, đang yêu và sẽ yêu với một trái
tim rộng mở, để tình yêu có thể nói thật lòng mình…”
Tối, Khiêm chở tui về. Gió lùa vào tóc mát lạnh. Băng qua
một con dốc lớn, Khiêm thả cả hai chân và hét lên “A…a…a…”. Bất giác, tui cũng
hét tướng lên. Cảm giác trống rỗng hoàn toàn biết mất. Khiêm quay hẳn ra phía
sau, nói to như muốn đọ với gió “Ngân lo cho Vy lắm đấy. Cả Hưng, Hằng và Khiêm
nữa. Vy tính sao đây?” Tui gật đầu “Ừ. Bắt đầu từ ngay mai, Vy sẽ khôi phục lại
chức… lớp trưởng. Nhớ ủng hộ, nghen!” Khiêm cười to “Okay. Phải thế chứ!”
Tôi thầm cảm ơn Ngân và cảm ơn Khiêm, cả Hằng và Hưng nữa,
cũng cảm ơn chính mình. Bởi chúng tôi đã yêu, đang yêu và sẽ yêu với một trái
tim rộng mở, để tình yêu có thể nói thật lòng mình.
Phạm Hường



Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét