Tên lửa. Đi bộ
Khi tôi hùng hổ lao qua nhà Kem, với tốc độ tên lửa, thì, tên lửa
bị phanh rụp một cái, lúc mẹ Kem ra mở cổng.
– Cháu chào cô. Kem có nhà không ạ? Ôi không, nó không có nhà ạ?
Mặt tôi chảy dài. Mẹ Kem ngơ ngác:
– Ơ, cô tưởng hôm nay nhà cháu có tiệc cơ mà? Tiệc tan sớm thế à?
Mà sao cháu biết Kem không có nhà? Ừ, đúng là nó không có nhà thật!
Tôi lờ đi không trả lời cả ba câu hỏi. Vụ tiệc tùng – là lý do mà
tôi sầm sập lao đến đây. Còn Kem không có nhà ư? Dễ thôi. Mẹ tung tăng ra
đường với “xì tai” quần áo mặc nhà và khăn hoa hồng quàng cổ, thì đảm bảo là
Kem không có nhà rồi!
– Thôi cháu về đây ạ! – Giọng tôi ỉu xìu.
Nhưng mẹ Kem đã túm áo tôi:
– Thế cháu rảnh hả? Đi bộ với cô đi. Không có ai đi cùng chán quá!
Tôi ngần ngừ vài giây rồi đồng ý. Chứ giờ về nhà cũng có được tích
sự gì đâu. Vậy là một “bà già” và một “em nhỏ” thơ thẩn đi trên đường.
Trên đường
Hai người cứ thế đi, trong yên lặng. Đúng ra thì chỉ có tôi im
lặng, còn mẹ Kem lẩm nhẩm hát một vài bài nhạc đỏ nhạc vàng. Tôi căng tai ra
nghe xem đó là bài gì. Nhưng tôi sớm nhận ra rằng, mẹ Kem hát sai nhạc toe
toét. Và khi cố gắng “thôi thì, sai nhạc vẫn còn lời”, tôi nhận ra cô ấy cũng
không nhớ lời và hát lung tung cả. Tôi phì cười, tìm cách chấm dứt sự nghiệp ca
hát này.
– Cô ơi, Kem đi đâu hả cô?
Câu này là câu hỏi thật, không phải là một câu hỏi “kịch cọt”. Tôi
không biết hôm nay Kem đi đâu thật.
– A, nó không nói với cháu à? Lại đi làm hoa cưới đấy!
– Ôi giời!!! – Tôi thở dài.
Kem không nói chuyện đi làm hoa cưới với tôi là phải. Tôi chưa bao
giờ nhớ được tên của quá hai mươi loại hoa, chứ đừng nói là nghĩ xem hoa gì thì
nên cắm với lá gì cỏ gì, cắm trong bình hay lọ thế nào hoặc là gói giấy, buộc
nơ trang trí ra làm sao. Chả hạn, tôi đã từng xớ rớ xem Kem cắm hoa và khen:
“Uầy, sao hoa hồng có cả màu này lạ thế?”, để rồi nhận lại một cái lườm cháy
mặt: “Đây là lan cát tường, hồng đâu mà hồng!”. Đến lần sau, tôi đã cẩn thận
ngắm kỹ, đảm bảo đấy không phải là lan cát tường, xong rồi mới phán: “Ủ ôi hoa
hồng này to gấp bốn lần hoa hồng bình thường í!”, thì đáp lại tôi, không gì
khác hơn là ánh mắt hình viên đạn: “Đây là mẫu đơn, hồng đâu mà hồng!”.
– Mà Kem đi làm hoa cho ai vậy cô? Cứ thế này nó thành dân làm hoa
chuyên nghiệp mất!
Tôi buông ra một câu nói đùa, không ngờ, chạm trúng đề tài mà tôi
không nên đùa.
– Hừ, làm hoa là làm hoa thế nào, vớ vẩn!!! – Mẹ Kem sẵng giọng,
rõ ra vẻ bực mình. – Đây là cưới cô giáo mà nó rất rất là quý, thì cô mới đồng
ý cho nó đi. Chứ học hành còn chưa đâu vào đâu, hoa hoét cái gì. Mà nó đã làm
hoa một lần hôm ăn hỏi rồi đấy. Mai thì đón dâu, nên lại làm tiếp. Thế là nó
tót sang nhà con Bông, bảo là nhà nó ở gần chợ hoa, mai đi cho sớm không ra
muộn thì hết hoa. Con với chả cái!
“Mai thì đón dâu, nên lại làm tiếp. Thế là nó
tót sang nhà con Bông, bảo là nhà nó ở gần chợ hoa, mai đi cho sớm không ra
muộn thì hết hoa. Con với chả cái!”
“Con với chả cái!”. Quả là một câu kinh điển! Tôi vừa mới nghe ở
nhà tôi, trong bữa tiệc, trước khi đùng đùng bỏ đi đấy thôi. Aha! Tôi chợt nảy
ra ý này.
– Cô ơi, cháu hỏi nghiêm túc nhớ. Giả sử mà Kem muốn trở thành một
người làm hoa cưới chuyên nghiệp thật. Thì cô nghĩ gì?
– Á à! – Đến lượt mẹ Kem quay sang nhìn tôi, gật gù. – Tôi có cảm
giác có một sự cài cắm nho nhỏ ở đây. Này cậu kia, thế ở nhà vừa có chuyện gì
hả?
“Thôi xong, tự bắn vào chân mình rồi!” Không ngờ mẹ Kem lại có cái
ra-đa gì đó nhạy cảm như vậy. “Nhưng mà, thôi được, cứ nói cho cô í nghe xem
sao. Coi như thu thập thêm một bằng chứng về việc người lớn nghĩ thế nào”. Thế
là tôi kể.
Viển vông
Chú ruột của tôi có một chuỗi nhà hàng. Đầu Hè vừa rồi, ông khai
trương một cơ sở mới và thiếu người quản lý có thể tin tưởng được. Thấy tôi bắt
đầu nghỉ hè, chú gợi ý để tôi đi làm cho ông. “Việc này không khó đâu, chú đảm
bảo mày thừa sức làm được! Chú có thể tuyển người, nhưng cái chính là không tin
tưởng cho lắm.”. Thế là suốt cả mùa Hè, tôi dính với nhà hàng ấy. Thời gian làm
việc đã sáu tiếng một ngày, năm buổi một tuần – đấy là tôi còn được “ưu tiên”
chứ bình thường giờ làm full time là 8 tiếng/ ngày và 6 buổi/
tuần. Nhưng cho dù vậy, tôi vẫn đến nhà hàng vào những ca khác để học hỏi kinh
nghiệm về mọi thứ: Menu đồ ăn đồ uống, các chương trình promotion,
quản lý nhân viên bàn – bar – bếp, điều hành nhà hàng trong giờ cao điểm và xử
lý các sự cố phát sinh, nếu có.
Qua ba tháng Hè, ông chú hết sức tự hào về tôi. “Có trách nhiệm,
đâu ra đấy! Rất đàng hoàng!”. Ông khen tôi không tiếc lời, và trong buổi tiệc tùng
hôm nay, ông không giấu diếm ý định muốn tôi tiếp quản việc kinh doanh của cả
chuỗi nhà hàng.
Tôi khá sốc. Tôi không bao giờ trông đợi một cái “job offer” được
đưa ra trong bữa tối, ở nhà tôi, trước mọi người trong gia đình tôi – như thế
này.
“Quá trẻ! Quá tuyệt!”. Ông chú vẫn hết sức đắc ý hoan hỉ. Rất
tiếc, tôi đành phải dội nước vào ước mơ của ông.
– Cháu xin lỗi chú, cháu không làm đâu ạ!
Cả nhà đang ồn ào bỗng lặng phắc nhìn tôi.
– Đợt rồi cháu nhận lời vì cháu biết là tuyển người thì không khó
nhưng tìm được người đáng tin thì không dễ. Nên cháu nhận làm một thời gian, để
chú có thể thu xếp. Chứ về lâu dài thì cháu không muốn.
– Mày nói gì? – Ông chú nhấc chén rượu lên tợp một hơi rồi đặt cộp
xuống bàn – Chú muốn mày thay chú quản lý nhà hàng này nên mới bảo mày đi làm
dần cho quen, chứ còn, bằng này tuổi rồi, tao cần gì người giúp? Tao thiếu gì
người! Không thích thì thôi cứ đi mà làm cái gì mày thích ấy!
Tôi có cảm giác bị bội phản. Tôi đã đốt cả mùa Hè của mình trong
nhà hàng của chú, đổi lại chỉ là sự thản nhiên huỵch toẹt “không cần”. Và tôi
thất vọng, khi chứng kiến cơn tự ái to đùng của ông. Tôi đã nghĩ chú điềm tĩnh
hơn thế. Tôi cũng cứ nghĩ, rằng ông sẽ hiểu được những ước mơ trai trẻ. Ít nhất
thì ông đã từng trai trẻ kia mà?
Bữa tiệc đang xôn xao rơi vào trạng thái ngượng ngập khó tả. Để
không khí bớt gượng gạo, cô vợ của chú lên tiếng:
– Rốt cục cháu thích gì hả Kính?
“Duy có một điều, cô đảm bảo. Dù cháu có lựa
chọn nghề nghiệp mà bố mẹ không ưng ý, thì họ vẫn tôn trọng quyết định của
cháu. Và vẫn yêu cháu”
Tôi lưỡng lự không muốn trả lời. Aiz. Tôi biết, sẽ có ngày tôi
phải nói về kế hoạch tương lai với bố mẹ, nhưng rõ ràng không phải theo cách
này. Tôi thoái thác:
– Hiện giờ cháu chưa có ý tưởng nào rõ ràng.
– Có thể là con muốn làm lập trình chăng?
Mẹ tôi vẽ đường. Tôi đành vẽ tiếp, nhưng bằng một trong những ước
mơ rất thật của mình.
– Và cũng rất có thể, con muốn làm nhiếp ảnh gia.
– Mày định làm gì với cuộc đời mày thế cháu? – Ông chú cười nửa
miệng.
– Con với chả cái! – Bố, từ đầu đến giờ không lên tiếng, khẽ lẩm
bẩm.
Và thế là tôi xô ghế đứng lên, ra khỏi nhà. *
Viển vông
Không rõ chúng tôi đã đi bao nhiêu chặng lòng vòng vèo quanh khu
phố. Mẹ Kem chăm chú nghe và chẳng xen vào một lời nào. Nghe xong, cô mỉm cười
một lúc, rồi mới lên tiếng.
– Cháu biết hồi xưa cô thi đại học trường gì không?
– Dạ… không ạ!
– Bình tĩnh, đừng ngất nhé! Cô thi Nhạc viện.
Hự. Tôi không ngất nhưng bị đóng băng đông cứng. Mẹ Kem phì cười.
– Thôi nào, đương nhiên là cô thi trượt rồi. Nếu không, chắc gì cô
với cháu đã đi bộ loanh quanh và nói chuyện với nhau như này!
(“Mà cũng đúng thật, cái cách cô í hát như thế kia thì học Nhạc
viện thế nào!”. Tôi trộm nghĩ).
– Thế là… cô không tiếc ư?
“Những giấc mơ cũ xưa đều là những giấc mơ
đẹp. Cho dù chúng không thành hiện thực, thì tôi vẫn tự hào rằng tôi đã mơ như
thế!”…
– Không. Cô không tiếc khi từ bỏ, nhưng cũng không tiếc như kiểu
tiếc một lỗi lầm. Cô nhớ từng đọc hoặc xem đâu đó, người ta nói rằng: “Những
giấc mơ cũ xưa đều là những giấc mơ đẹp. Cho dù chúng không thành hiện thực,
thì tôi vẫn tự hào rằng tôi đã mơ như thế!”…
Một lát, mẹ Kem đổi giọng.
– Ầy nhưng, đứng từ phía bố mẹ mà nói, cô phải thừa nhận, khó có
bố mẹ nào ủng hộ những ý tưởng kiểu vậy. Cháu biết đấy. Những nghề nghiệp ấy
không có thu nhập ổn định. Giờ các cháu còn trẻ, thiếu thốn khó khăn có thể coi
như không. Đến khi có gia đình xem. Cháu có thể nhịn ăn nhịn mặc đi một tí,
nhưng con cái của cháu có nhịn được sữa bột bỉm, “nhịn” học phí, “nhịn” thuốc
thang khi đau ốm?
– Nhưng ai cũng nghĩ thế thì làm gì còn ai theo đuổi ước mơ? Làm
gì còn ai bán hoa hay là làm nhiếp ảnh gia?
– Cháu nói chẳng khác gì cô hồi trẻ! Thật lòng, cô cũng chỉ mong
những người đã lựa chọn như thế, đủ can đảm và đam mê để sống chết với nghề.
Còn có sống được bằng nghề không thì cô không dám chắc. Duy có một điều, cô đảm
bảo. Dù cháu có lựa chọn nghề nghiệp mà bố mẹ không ưng ý, thì họ vẫn tôn trọng
quyết định của cháu. Và vẫn yêu cháu.
Khi nói đến đó, dường như mẹ Kem đang nhớ mẹ của cô, tức là bà
ngoại của Kem, và cũng có thể cùng lúc ấy, cô nghĩ đến Kem. Tôi thấy miệng cô
cười và mắt sáng lên hân hoan.
Giờ thì tôi cũng có thể cười xòa, thoải mái và không vướng bận.
Tôi chào mẹ của Kem, rảo bước về nhà. Hy vọng cả bố mẹ, cả ông chú nóng tính
lẫn cô vợ của ông vẫn còn ở đó. Tôi sẽ hỏi xem hồi xưa họ từng mơ viển vông thế
nào!
RIDDIKULUX



Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét